Đỗ Thị Nguyên: Nước mắt người mẹ một con & khát vọng tấm HCV lịch sử

Lập gia đình nên Đỗ Thị Nguyên đành phải gác lại niềm đam mê sân cỏ dù chị là một hậu vệ cứng cựa của Phong Phú  Hà Nam. Nhưng tình yêu với trái bóng tròn vẫn tiềm ẩn và có lúc trỗi dậy mỗi khi xem các đồng nghiệp thi đấu. Thấu hiểu được nỗi khát vọng muốn trở lại sân cỏ của người bạn đời, chồng đã đồng ý cho Đỗ Thị Nguyên quay trở lại với trái bóng tròn sau 2 năm tạm xa cách.

“Không ít lần rơi nước mắt trong cuộc chiến tâm lý khi dừng lại hẳn hay trở lại với nghiệp cầu thủ. Chồng tôi cũng chơi thể thao nên anh ấy tôn trọng đam mê của vợ. Trước khi quay trở lại với bóng đá, tôi cũng đã trao đổi với gia đình hai bên nội ngoại. Ban đầu, gia đình bên ngoại không đồng ý nhưng rồi cũng xuôi theo mong muốn của tôi. Tôi bắt đầu trở lại từ giải futsal nữ được tổ chức tại Hà Nam (hồi tháng 2/2022) và sau đó, được gọi vào ĐT futsal nữ Việt Nam”, Đỗ Thị  Nguyên nhớ lại.

Nhưng chị cho biết, việc xa đứa con mới chỉ hơn nửa tuổi thực sự khiến chị day dứt không nguôi. Bởi việc tập trung cùng ĐT Futsal nữ Việt Nam để chuẩn bị cho SEA Games 31 cũng đồng nghĩa là những tháng ngày xa con đằng đẳng khi đội tập trung tại TP.HCM. Ngay cả khi đội trở về từ Bahrain và tiếp tục tập luyện tại quê nhà Hà Nam thì Đỗ Thị Nguyên cũng không muốn phá vỡ quy tắc trong tập trung tập  luyện dù tưởng sẽ có thời gian để gần gũi con nhiều hơn.

Xem thêm  Đánh bại Đồng Tháp, U19 HV NutiFood gây ấn tượng nhất ở vòng bảng với chuỗi thắng tuyệt đối

“Kể từ khi trở về sau chuyến tập huấn tại Bahrain từ ngày 30/4 cho đến nay, tôi chỉ mới về thăm con 1 đêm duy nhất dù nhà chỉ cách chỗ ĐT futsal nữ Việt Nam lưu trú có 20 km”, fixo của ĐT futsal nữ Việt Nam cho biết. “Tất cả các thành viên trong đội đều tập trung cao nhất cho SEA Games 31. Tôi quyết định quay lại và gác những nỗi niềm riêng của cá nhân để hướng đến tấm HCV đầu tiên. Đó là mong ước của tất cả mọi người”.

Câu chuyện của chúng tôi có lúc phải ngắt quãng bởi Đỗ Thị Nguyên không nén được nỗi xúc động khi nhắc đến con mình. Nhũng giọt nước mắt cũng đã lăn tròn trên khuôn mặt của người mẹ một con khi tâm sự về việc “thiên thần nhỏ bé” của mình không còn nhận ra mẹ nữa.

“Ở tầm hơn 7 tháng tuổi là lúc trẻ con bắt đầu nhận biết được ai quen ai lạ. Do mẹ con xa nhau trong thời gian dài vừa qua nên khi trở về thăm, con đã không nhận ra mình là mẹ nên khóc và chỉ đòi bố và bà. Tôi đã khóc rất nhiều khi quyết định để con ở nhà cho chồng và gia đình nội ngoại chăm sóc để theo đuổi đam mê của mình”, Đỗ Thị Nguyên nói trong nấc nghẹn.

Nhưng chị cũng tự an ủi lòng mình rằng những sự hy sinh của bản thân cũng như các đồng đội sẽ được tưởng thưởng bằng tấm HCV SEA Games 31. “Hy vọng những gì mình bỏ ra đã được đền đáp xứng đáng. Tôi luôn tâm niệm, những giọt nước mắt mình rơi xuống sẽ là những giọt nước mắt hạnh phúc”, Đỗ Thị Nguyên bộc bạch.

Xem thêm  Nguyễn Quốc Việt: Có phải là ‘Văn Toàn đệ nhị' của HV NutiFood?

Đó không chỉ là khát khao của “người mẹ trẻ” này mà là  khát vọng chung của giới futsal nữ Việt Nam khi đã phải 4 lần chỉ nhận HCB sau các thất bại trước futsal Thái Lan trong 4 kỳ SEA Games có futsal trước đây. 

Đỗ Thị Nguyên và đồng đội đã đi được 2/3 chặng đường và tấm HCV chỉ còn cách một trận đấu. Không ai khác,  Thái Lan vẫn là đối trọng lớn của ĐT futsal nữ Việt Nam khi trận đấu cuối cùng giữa 2 đội vào ngày 19/5 là trận chiến quyết định đến tấm HCV. 
 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.